Showing posts with label Truyện ngắn. Show all posts
Showing posts with label Truyện ngắn. Show all posts

Không rượu chè, cờ bạc, gái gú... thì chỉ là một thằng ăn xin

Bà vợ của một ông chủ giàu có ngày nào cũng than phiền về người đàn ông không hoàn hảo của mình, không những đào hoa mà mọi tính cách của một người đàn ông "đa tài" ông đều sở hữu một cách trọn vẹn. Bà vợ thì không hài lòng về tính cách "đa tài" của chồng mà chỉ ước mong chồng mình là một người đàn ông hoàn hảo theo cách nghĩ giản đơn của bà là không rượu chè, không cờ bài, không ăn bánh ăn bèo.... được thế là bà đã mãn nguyện lắm rồi.
Một hôm đang nhậu thì ông chồng gặp một người đàn ông đi ăn xin qua đó, ông chồng rút tiền cho người ăn xin 1000$ và hỏi:
khong-ruou-che-co-bac-thi-chi-la-an-xin- với số tiền này ông sẽ đi nhậu , cờ bài hay ông sẽ làm gì?
người ăn xin rụt rè....chưa biết trả lời gì thì ông chồng hỏi tiếp 
- Thế ông đã bao giờ đi nhậu đến say xin chưa, đã bao giờ chơi bài đến mất hết cả tiền chưa, đã bao giờ tìm đến những cô gái xinh đẹp trong những giàn bóng nháy mập mờ chưa.
Lần này người ăn xin tự tin trả lời:
- Tôi chưa bao giờ say xỉn vì tôi chưa bao giờ nhậu, chưa bao giờ mất trắng tiền vì tôi chưa bao chơi bài, và cũng chưa bao giờ ghé thăm những cô em xinh đẹp trong ánh đèn mập mờ đó , thưa ông.
Tiếp sau đó ông chồng hỏi người ăn xin nhiều hơn về những trải nghiệm mà ông nghĩ một người đàn ông đa tài như ông đã trải qua, nhưng người ăn xin chỉ trả lời vẻn vẹn một câu : - Thưa ông , Tôi chưa bao giờ như vậy .
Read more »

Hai kẻ ăn mày đi dự đám cưới

Vào ngày kết hôn, mẹ hỏi tôi: "Hai người trông giống ăn mày ngồi ở nơi vắng vẻ kia là ai vậy?

Khi tôi nhìn sang, chợt thấy một ông lão đang nhìn chằm chằm về phía mình, bên cạnh còn có một bà lão. Thấy tôi nhìn sang, họ liền vội vã cúi gầm mặt xuống. Tôi không quen biết gì với cả hai người, nhưng nhìn họ cũng không giống những người ăn xin, quần áo họ mặc trông còn mới. Điều khiến mẹ nói họ giống ăn mày là vì cái lưng còng, bên cạnh còn có cây gậy.

Mẹ bảo Thiên Trì vốn là cô nhi, bên đó vốn không có người thân đến, nếu như không phải chỗ quen biết gì thì hãy đuổi họ đi.

"Thời buổi này, những người ăn xin rất là xấu nết, cứ thích đợi ở trước cửa nhà hàng, thấy nhà nào có đám tiệc liền giả làm người thân đến ăn chực".

Tôi nói: "Chắc không vậy đâu mẹ, để con gọi Thiên Trì đến để hỏi thử xem sao?"

Thiên Trì giật mình hoảng loạn khiến cho những bó hoa tôi đang cầm trên tay rơi "bịch" xuống đất, cuối cùng anh ấp a ấp úng nói họ chính là ông chú và bà thím của mình.
Read more »

Truyện ngôn tình : Người lạ yêu nhau

Hôm nay cũng không là ngoại lệ, khi mà tôi là người trở về sau cùng, bắt những chuyến xe bus sau cùng của cả một ngày dài mệt mỏi. Khi người ta quá quen với sự cô đơn thì sự cô đơn trở thành một người bạn tốt, một người bạn tốt trú ngụ quá lâu năm sẽ trở thành một người bạn thân. Và kế sách của tôi với người bạn thân này chỉ đơn thuần là hãy làm việc cho hết mình, làm cho say sưa, khi về nhà chỉ việc ngủ như cướp lấy thời gian và sáng ngày hôm sau lại tiếp tục chuỗi lịch trình quen thuộc.
Read more »

Vâng, Em đã yêu chỉ vì tiền

Vâng, em yêu anh ấy và những gì anh ấy có. Với đúng số tiền anh ấy kiếm đc. Với em, từng ấy là vừa đủ để em thấy mình đang thật giàu có…
Vâng em đã yêu chỉ vì tiền
Hình minh họa
“Thì vậy? Em nói em có người yêu đây sao? Hắn có gì hơn anh nhỉ? Ngoại hình, công việc… tất cả đều không xứng với em! Chắc cũng nhiều tiền em nhỉ?”


Anh à, anh đừng giận em hay bạn bè của em khi anh nghe họ nói em yêu anh vì tiền nhé.

Chính em đã nói với họ rằng em yêu anh vì tiền anh đang có, và sự thật là như vậy, em đâu phủ nhận điều đó.

Anh còn nhớ bữa tiệc liên hoan công ty hồi cuối năm, em đã rủ anh đi cùng vì muốn giới thiệu anh với mọi người ở công ty. Và cũng muốn những người đang có ý định với em phải từ bỏ. Khi em nói sẽ có anh cùng đi, cả công ty chắc cũng không ít “chàng” bàn tán, hay đoán già non kiểu: “chắc đẹp trai” hay “đại gia nào đây…”. Em nghe rồi chỉ biết cười: “Khi nào gặp thì mọi người sẽ biết”.

Hôm đó em đã chờ anh, anh mặc rất giản dị, còn em nổi bật trong bộ váy màu hồng phấn, mọi người nhìn chúng ta có vẻ không cân xứng cho lắm (em cảm nhận được chứ). Em cũng giận anh lắm vì đã dặn là phải mặc thật đẹp rồi. Nhưng anh vốn là người chẳng bao giờ quan tâm ăn mặc nên em có nói gì anh cũng ừ rồi chẳng bao giờ nghe đâu.
Em yêu anh ấy vì tiền
Có thể nói em cũng là một cô gái cũng có chút nhan sắc, biết ăn nói và được khá nhiều người để mắt. Nhưng em chỉ yêu anh và đó là sự thật. Em không kể nhiều về anh với và anh cũng hiếm lần đón đưa, nên khi nói đã có người yêu, thì nhiều “chàng” cho rằng đó chỉ là cái cớ để em tránh họ.

Khi em khoác tay anh bước vào, chắc cũng sẽ chẳng ít người bất ngờ, và rồi cái áo là vội của anh với bộ váy phấn hồng (mà em thích nhất đấy) hẳn trở thành tâm điểm để mọi người bàn tán. Họ đã nói với em rằng:

“Chắc phải đại gia nào… thì thế… mới lọt vào mắt em.”

Em cũng cười và gật đầu: “Vâng! Đại gia đó chị.”

Em giới thiệu anh với tất cả mọi người, các chị trong công ty đã tới “làm quen” với anh, hay nói chính xác là “khai thác” thông tin anh nhỉ?

Khi họ biết anh làm gì, ở đâu thì lại cho rằng: “Công việc bình thường, nhưng chắc bố mẹ…”

Em nghe, và thoáng nhìn anh. Em biết anh cũng suy nghĩ chứ. Em chỉ biết thủ thỉ vào tai anh rằng: “Anh hơn bất kì anh chàng nào em từng biết đó. Và vì vậy, em đã yêu anh.”

Một đồng nghiệp vốn thích em, lại gần, và giọng nửa mỉa mai: “Thì vậy? Em nói em có người yêu đây sao? Hắn có gì hơn anh nhỉ? Ngoại hình, công việc… tất cả đều không xứng với em! Chắc cũng nhiều tiền em nhỉ?”
Em yêu anh ấy vì tiền
Em không bất ngờ vì câu hỏi đó bởi có rất nhiều người từng “chất vấn” em như vậy. Em không giải thích mà thừa nhận luôn: “Vâng, em yêu anh ấy vì tiền.”

(Câu trả lời của em là đã làm anh ta thất vọng vô cùng đấy, anh có biết không)

Vì tiền thật ư?

Vâng, em yêu anh ấy và những gì anh ấy có. Với đúng số tiền anh ấy có. Với em, từng ấy là vừa đủ để em thấy mình đang thật giàu có.

Em đã nói vậy đấy. Và giờ mình đã là một gia đình rồi, tuy kinh tế chưa hẳn đã vững vàng, nhưng em luôn cảm thấy hạnh phúc và bằng lòng với những gì đang là của em. Và rồi mọi thứ sẽ tốt đẹp. Vì em tin và yêu anh, “đại gia” của em ạ.
Theo :Namkna

Shock : Bán vợ với trị giá 20 tỷ đồng

Ông chủ một công ty nói với nhân viên của mình : “ Tôi đưa cậu 2 tỷ đồng đổi lấy người vợ của cậu, đồng ý không? “ Người nhân viên mỉm cười nói rằng : “ Vậy tôi đưa ông 2 tỷ 5 đổi lấy người vợ của ông, ông đồng ý chứ”.

Ông chủ không chút do dự nói: “ Vậy tôi đưa cậu 20 tỷ đồng đổi lấy vợ của cậu, 20 tỷ cả đời anh cũng không thể làm ra số tiền lớn như vậy, hãy suy nghĩ thật kỹ rồi trả lời tôi”. Người nhân viên bắt đầu do dự, giữa tiền bạc và tình yêu anh không biết mình nên chọn cái nào. Thế là anh ta hỏi ông chủ: “ Ông sẽ đối xử tốt với cô ấy chứ?”.Ông chủ cười nói rằng: “ Đương nhiên rồi, 20 tỷ đổi lấy vợ cậu cơ mà, tôi đương nhiên phải quý trọng cô ấy chứ”. Người nhân viên lại nói rằng:”Ông sẽ yêu cô ấy nhiều như tôi chứ?”. Ông chủ nói: “ Tôi sẽ yêu cô ấy nhiều hơn cả cậu, yêu nhiều hơn gấp ngàn lần” . Người nhân viên không còn gì để nói……cầm chi phiếu rời khỏi công ty.
Shock : Bán vợ với trị giá 20 tỷ đồng
Read more »

Chiếc bánh

Một cậu bé than thở với bà nội về đủ thứ chuyện tồi tệ ở lớp học, ở nhà và cả những khó khăn trong học tập, những chuyện phức tạp, khó khăn khác trong cuộc sống… mà hàng ngày cậu phải đương đầu.

Trong lúc đó, bà nội của cậu đang cặm cụi trong bếp để chuẩn bị nướng một chiếc bánh. Bà nội nhờ cậu bé giúp mình một tay.
Read more »

Giá trị của cuộc sống

Cuộc sống luôn 'nói chuyện' với ta qua những điều giản dị và không ngờ đến nhất.
Có một chú tiểu khá thông minh, chú luôn đặt những câu hỏi xung quanh cuộc sống. Một ngày nọ, chú hỏi sư thầy của mình:

- Thưa thầy, giá trị cuộc sống của một con người là gì ạ? Con hỏi vậy vì thường ngày thấy mọi người lên chùa đều cầu mong cuộc sống có giá trị.
Cuộc sống luôn 'nói chuyện' với ta qua những điều giản dị và không ngờ đến nhất. Có một chú tiểu khá thông minh, chú luôn đặt những câu hỏi xung quanh cuộc sống. Một ngày nọ, chú hỏi sư thầy của mình:  - Thưa thầy, giá trị cuộc sống của một con người là gì ạ? Con hỏi vậy vì thường ngày thấy mọi người lên chùa đều cầu mong cuộc sống có giá trị.

Người thầy đi vào phòng rồi mang ra cho chú tiểu một hòn đá xấu xí và bảo:

- Con hãy mang hòn đá này ra chợ bán và hãy nhớ là dù có ai mua thì cũng không được bán và mang về cho ta.- Tại sao lại phải vậy thưa sư phụ?

- Nếu con muốn biết giá trị cuộc sống là gì thì hãy làm như ta bảo.

Vì sự tò mò nên chú tiểu đã làm theo. Chú mang hòn đá ra chợ ngồi bán và trong suy nghĩ thì không hiểu tại sao nó lại liên quan đến giá trị của cuộc sống.

Chú ngồi bán hòn đá ở chợ cả ngày mà không hề có ai hỏi, mọi người còn thấy làm kỳ lạ không hiểu tại sao chú lại ngồi bán một hòn đá xấu xí mà không có giá trị gì. Ngồi cả một ngày, một người bán rong thấy vậy thương tình đã đến hỏi và trả giá hòn đá 1 đô la. Chú tiểu nhớ lời sư phụ dặn dù bất kỳ ai hỏi mua cũng không được bán. Mang hòn đá về, chú hỏi sư phụ:

- Hòn đá này có gì đặc biệt mà thầy lại bảo con mang bán. Cũng may đã có người hỏi mua với giá 1 đô la. Vậy giá trị cuộc sống là gì thưa thầy?

Sư thầy cười và nói:

- Tốt lắm, ngày mai con hãy mang hòn đá vào cửa hàng bán vàng và bán cho chủ cửa hàng vàng, nhớ là dù chủ cửa hàng vàng có mua thì cũng không được bán, rồi còn sẽ hiểu thế nào là giá trị cuộc sống.

Vì tò mò, chú tiểu lại làm theo lời sư thầy. Hôm sau, chú mang hòn đá đi vào một cửa hàng vàng, vừa đi vừa nghĩ, tại sao sư phụ lại bảo mình mang hòn đá này vào bán trong cửa hàng vàng trong khi cả ngày qua chú ngồi ngoài chợ bán mà không ai mua, dù mua cũng không đáng giá. Dù rất ái ngại nhưng vì tò mò nên chú quyết định làm theo lời sư phụ.

Và thật bất ngờ, khi chú mang vào bán trong một cửa hàng vàng, chủ tiệm đã trả giá hòn đá là 500 đô la. Rất bất ngờ vì một hòn đá qua một ngày từ chỗ bán không ai mua giờ lại có giá như vậy, nhớ lời sư phụ dặn chú tiểu đã không bán và mang về.

Chú vội vàng hỏi tại sao lại như vậy và giá trị cuộc sống là gì mà tại sao một hòn đá từ không giá trị qua một ngày lại có giá trị rất lớn như vậy.

Sư phụ cười và nói:

- Nếu con muốn hiểu giá trị cuộc sống là gì thì ngày mai con hãy mang hòn đá này tới một tiệm đồ cổ và bán, nhớ là dù với bất kỳ giá nào thì con cũng không được bán và mang về cho ta. Con sẽ hiểu giá trị cuộc sống là gì.

Chú tiểu càng tò mò hơn. Hôm sau, chú mang hòn đá tới một tiệm đồ cổ. Sau một hồi xem xét thì chú tiểu vô cùng ngạc nhiên khi chủ hiệu trả giá hòn đá là cả gia sản hiện có. Chú nhất quyết không bán và vội về kể lại với sư phụ:

- Vậy hòn đá này là gì, mà từ một thứ không giá trị không ai mua giờ nó có giá cả một gia tài.
- Đó chính là giá trị cuộc sống - Sư thầy nói.

Giá trị cuộc sống của mỗi con người đều do chính chúng ta quyết định, cũng giống như chú tiểu do dự khi mang một hòn đá không có giá đi bán. Giá trị cuộc sống là do chính chúng ta tạo dựng và đặt ra. Vậy hãy tự đặt mình vào nơi mà mọi người hiểu ta và đó là nơi giá trị sống được tôn trọng.

Cuộc sống ở trong tất cả mọi sự việc, từ những điều to lớn cho đến điều đơn giản, thậm chí là ở trong những điều mà chúng ta không hề quan tâm đến. Cuộc sống luôn "nói chuyện" với chúng ta thông qua những điều giản dị nhất và không ngờ đến nhất. Đừng bỏ lỡ bất kỳ khoảnh khắc nào trong cuộc sống của bạn!
Theo : https://www.facebook.com/NhungTruyenNganHayVaDayYNghia

Hãy đợi anh em nhé...!

Lời cuối cùng đó anh nói với em tại phi trường như đặt thêm hòn đá nặng vào lòng anh níu giữ chân anh đừng đi. Nhưng rồi anh cũng chỉ biết quay lưng, muốn bước thật nhanh vào phòng chờ để khỏi thấy những giọt nước mắt em rơi và cũng là để ngăn những giọt nước mắt anh rơi. Anh biết em buồn nhiều lắm.

Hãy đợi anh em nhé...!
Read more »

Em là định mệnh của anh

"- Cậu đọc tiểu thuyết hơi nhiều rồi đó, nói vậy thì tôi sẽ ngoan ngoãn nghe lời cậu sao, cậu thích mua gì cứ việc, tôi không quan tâm."

***

HẠ

Nắng đã bắt đầu trượt dài trên khung cửa sổ tầng 2, mệt mỏi đến chẳng buồn mở mắt, Hạ đưa tay tắt vội chuông báo thức lần thứ năm. Lại một thứ 2, lại sổ sách ngập đầu, thật tình càng nghĩ chỉ càng khiến người ta muốn úp mặt vào gối ngủ luôn mặc kệ cuộc đời ra làm sao thì ra. Dù nghĩ như thế, nhưng vì cái gọi là "lương tháng" Hạ vẫn phải thức dậy, làm ra vẻ tươi tỉnh, hân hoan bước vào công ti.

Em là định mệnh của anh
Read more »

Hẹn gặp em ở giấc mơ tiếp theo

* Câu chuyện này dành tặng mùa giáng sinh đơn độc suốt nhiều năm qua của tôi. Dành tặng cho trái tim khát khao hơi ấm. Dành tặng cho những ảo mộng không quên. ( Gào tháng 8/12 năm 2012)

Mỗi lần nhìn thấy gương mặt anh ta ở đâu, cô đều cảm thấy ghê tởm. Mặc dù, xét cho cùng, anh ta cũng chưa từng làm điều gì đáng bị xem là ghê tởm. Nhưng với cô, anh ta không thể không ghê tởm. Cô không có mong muốn một ngày nào đó, phải giải thích cho ai đó nghe vì sao cô lại quá đà trong cảm xúc dành cho anh ta đến vậy. Đó là ghét thấu xương, hận xuyên tủy… Hay một điều gì đó li kỳ hơn thế chăng?
Hẹn gặp em ở giấc mơ tiếp theo
Read more »

Giấy chứng nhận làm người

“Anh dùng cái gì để chứng minh anh là đàn ông? Anh đưa giấy chứng nhận đàn ông của mình cho mọi người xem xem?”

Trên đoàn tàu, cô soát vé hết sức xinh đẹp cứ nhìn chằm chằm vào người đàn ông lớn tuổi áng chừng đi làm thuê, hạch sách: -Vé tàu!

Người đàn ông lớn tuổi lục khắp người từ trên xuống dưới một thôi một hồi, cuối cùng tìm thấy vé, nhưng cứ cầm trong tay không muốn chìa ra.
 Giấy chứng nhận làm người
Read more »

[Truyện Ngắn ] Em chết rồi ! người em yêu

Anh à, em chết rồi … đây sẽ là mail cuối cùng em gửi cho anh .. 2 năm rồi, em đã chờ , và em đã kiệt … lạnh quá, lạnh hơn ngày hôm đó…
- Anh sẽ đi em ạ …
- Đi đâu ?
- Hàn Quốc ??
- Đùa à ?
- Không đùa đâu, lần này không phải đi chơi, anh sẽ đi lâu đấy ..
- 10 năm hay 20 năm? (cười khẽ )
- Anh không đùa đâu , từ nay , em phải tự chăm sóc cho bản thân nhá .. anh, không còn bên cạnh em đc đâu ..
- Anh … anh sẽ quên em chứ ?
- Ko chắc, chờ đến lúc anh về … em sẽ mãi là bạn của anh đúng không ???
Ánh nắng vụt tắt dưới chân trời màu đỏ .. khoảng không gian trống vắng không có thứ lấp đầy .. qui luật của cuộc sống, làm người ta đau nhiều hơn là hạnh phúc .. bay vút lên cao, qua khỏi tầm mắt .. và .. em đã mất anh .
Trời vẫn xanh trong những ngày không nắng .. vẫn một mau hồng không đắng trong những ngày vắng bóng người em yêu .. chiếc điện thoại trong tay không còn rung liên hồi từng cơn trong đêm vắng, không còn những dòng tin nhắn và hộp inbox đầy rẫy hàng chục tin .. không còn những quán cafe nồng ấm và bàn tay khẽ thấm vết hoen mờ , không còn lời bâng đùa người trao trên bờ môi ngọt ngào em thầm ước .. cuộc sống, nó qua mất chu kì .. đánh mất đi những gì mình không tìm lại đc , anh xa em rồi , anh biết không ???
Đã lâu lắm rồi , cái tên Keni trong lòng Thảo nó tắt ngúm, kể từ khi nhìn theo chiếc máy bay xa lạ ấy cất cánh bay đi .. một niềm yêu thương sụp đổ dưới chân cô như hàng ngàn cân sắt đè lên trái tim mỏng manh không còn hơi sức … Yêu Keni, và chưa bao giờ đc cậu yêu lại .. dù rằng hai người thân nhau còn hơn chồng vợ.. thế mà , Keni vẫn chỉ coi cô là một người bạn thân không hơn không kém .. còn cô, đã mất hết cơ hội ngay cả khi chưa bao giờ cô tự tạo cho mình một cơ hội nào cả… Cho đến lúc cậu đi, cô vẫn không đủ can đảm nói lên 3 tiếng đó …đâu biết rằng …
- Sao mày ngu thế hả ?
- Ngu cái gì ?
- Mày không nói với nó thì làm sao nó biết ..
- Chắc là, nó không cần biết đâu !!!
- Nói đi con ngốc ..
- Mày nghĩ có đc không ??
- Làm gì đi Thảo, chẳng lẽ lúc nào mày cũng chỉ giữ trong lòng sao .. 5 năm nữa đấy, làm gì đi chứ , nói với nó đi … hãy làm những thứ ,mà mày biết nó còn tồn tại trong cuộc sống của mày ý , hiểu không ?
- Sẽ .. được chứ ?
Read more »
 
Home | Nhà đẹp | Trần Thạch Cao | Đá Granic | Sơn nhà| Rao Vặt | Email| ô tô | Call phone: +84987002345 | ATLĐ | Feed | Youtube | Facebook | Twitter | Google+ | Login | Register |