Showing posts with label Truyện cảm động. Show all posts
Showing posts with label Truyện cảm động. Show all posts

Em nhất định đi tìm chị, vì em yêu chị

em-nhat-dinh-di-tim-chi-vi-em-yeu-chiTôi không phải là sinh viên trường đại học vinh và cũng không phải người nghệ an. Nhưng ngôi trường này và mảnh đất này là nơi người con gái tôi yêu đã học tập và sống. Chị ấy hơn tôi 3 tuổi, và chúng tôi chưa bao giờ gặp nhau. Tôi và chị quen nhau qua facebook. 

Tôi nhớ chị từng nói nick facebook của tôi rất đặc biệt nên chị đã nhắn tin nói chuyện với tôi trước. Chính sự tình cờ đó mà đã mang chị đến với tôi. 

Tôi là 1 người dân tộc, tôi ở cách xa chị hàng trăm cây số. Chúng tôi thường xuyên trò chuyện qua facebook, sau đó là qua điện thoại. Khi đó chị là sinh viên năm 4, tôi là sinh viên năm nhất ở Hồ Chí Minh.

 Chúng tôi nói chuyện rất nhiều, chị lúc nào cũng động viên, an ủi lúc tôi gặp khó khăn, mặc dù chị không ở bên tôi. Chị còn dạy tôi tiếng Nghệ An. Chị còn nói dạy tôi để sau này tôi làm rế Nghệ An. Và qua 1 thời gian nói chuyện, tôi nhận ra tình cảm tôi dành cho chị đã vượt quá tình cảm chị em. 

Read more »

Tôi là chó làm sao tôi giải thích

Người đàn ông ra ngoài săn bắn, để con chó ở nhà trông chừng đứa bé. Khi ông trở về, nhìn thấy khắp sàn nhà toàn là máu, nhưng lại không thấy đứa bé đâu cả. Còn con chó thì vừa liếm máu tươi ở khóe miệng, vừa vẫy vẫy cái đuôi vui vẻ nhìn ông.
Read more »

Chú chó rơi nước mắt vì chủ nhân

Vào ngày 15/11/2010 vừa qua, tại 1 chung cư ở Thượng Hải, Trung Quốc đã xảy ra 1 vụ cháy. Tại đây 1 cảnh tượng về 1 chú chó đã khiến mọi người phải xúc động. Chú chó này đã đi lại quanh chung cư khi xảy ra vụ cháy, sau đó nó nằm xuống bên lề đường, mọi người cho rằng chủ nhân của chú cún này đang gặp tai nạn trong vụ cháy.
Chú chó rơi nước mắt vì chủ nhân
Read more »

Luôn chờ em cúp máy - Truyện hay về tình yêu

Ngày ấy, khi cô gái và chàng trai đang yêu nhau thắm thiết. Mỗi lần gọi điện thoại, hai người chuyện trò tưởng chừng không bao giờ dứt...
Cuối cuộc gọi, luôn là cô gái gác máy trước, sau khi đã cố nấn ná, không muốn nói lời tạm biệt, chàng trai lại từ từ cảm nhận hơi ấm còn vương lại của giọng nói trong không trung, và một nỗi buồn man mác, vấn vương, lưu luyến.

Sau đó, hai người chia tay. Cô gái nhanh chóng có người yêu mới, một anh chàng đẹp trai, hào nhoáng. Cô gái thấy rất mãn nguyện, và cũng rất đắc ý. Nhưng rồi về sau, cô dần dần cảm thấy giữa hai người dường như thiêu thiếu một điều gì đó, sự bất an đó khiến cho cô thấy như có một sự mất mát mơ hồ. Là điều gì vậy nhỉ? Cô cũng không rõ nữa. Chỉ là khi hai người kết thúc cuộc gọi, cô gái cảm thấy khi mình chưa kịp nói xong một nửa câu "Hẹn gặp lại", thì đầu dây bên kia đã vang lên tiếng "cạch" cúp máy.
Luôn  chờ em cúp máy - Truyện hay về tình yêu
Read more »

Ừ, Mẹ anh phiền thật đấy !

- Anh về ngay đi, em hết chịu nổi rồi, mẹ anh phiền thật.
- Uhm, mẹ anh phiền thật, bây giờ anh đang có cuộc họp quan trọng, tối về anh sẽ giải quyết nha em.

Tiếng đầu dây bên kia dập máy nghe có vẻ rất tức tối, anh buông thõng người ra sau ghế, ở bên kia cô nhìn ra phía cửa như đang cố nuốt trôi một cái gì đó vào mình.

Ừ, Mẹ anh phiền thật đấy !
Read more »

Màu sắc của một cái Ôm

“Một lần chạm nhẹ bằng ngàn lời” – Harol Bloomfield

Khi con gái út của tôi, Bernadette, được 10 tuổi, tôi nhận thấy mình bắt đầu lo lắng về cháu. Bốn năm vừa qua thật là những năm tháng khó khăn cho gia đình tôi. Bernadette đặc biệt rất thân với ông bà, ông bà hết mực thương yêu cháu. Thế mà hai ông bà lần lượt qua đời trong một thời gian ngắn.
Màu sắc của một cái Ôm
Read more »

Hạnh phúc là một lựa chọn

Chúng ta thường có suy nghĩ rằng hạnh phúc là kết quả của bánh xe số phận đã an bài vào đúng thời điểm. Bạn bước xuống phố, nhìn thấy tờ 20 đô la, nhận được lời khen từ một người xa lạ, gặp được một chàng trai hay một cô gái hoàn hảo ( và dĩ nhiện không phải là tự lừa dối bản thân), tới cửa hàng yêu thích của mình và nhận được giảm giá 50% …
Hạnh phúc là một lựa chọn
Read more »

Học cách xả ly buông bỏ để tập trung hơn

Ở một vùng quê nọ, có 2 cha con một nhà trồng hoa đang sinh sống trong một khu vườn rộng lớn. Người cha chăm chỉ, yêu lao động và được cả xã hội công nhận về thành công trong lĩnh vực trồng hoa. Còn người con có rất nhiều tài. Anh lớn lên trong vòng tay yêu thương và đầy đủ vật chất mà người cha ban cho. Anh đã học được nhiều nghề, làm được nhiều điều hay. Nhưng ở tuổi 35, anh vẫn là một người vô danh trong xã hội.
Học cách xả ly buông bỏ để tập trung hơn

Anh luôn suy nghĩ về điều này, vẫn không thể hiểu tại sao mình làm nhiều điều hay mà đến giờ vẫn là người vô danh.

Người cha hiểu ý, liền đưa anh đến vườn hoa mà ông chuẩn bị thu hoạch. Ông chỉ vào cây bông hồng to nhất, đẹp nhất và rực rỡ nhất nằm giữa vườn cho cậu con trai và hỏi:

- Con có biết tại sao cây bông hồng kia lại to và đẹp rực rỡ hơn các cây khác không?
Read more »

Trị giá đo lường lương tâm

“Lương tâm là vô giá, làm người có thể để mất cái gì thì mất nhưng nhất thiết không được để mất lương tâm”
Hà Tam là lái xe chở hàng hóa. Hôm nay, xe đang bon bon chạy trên đường bỗng nhiên “khực” một cái rồi dừng lại. Hỏng rồi! Hà Tam xuống xe đến bên vệ đường vác hai hòn đá to chặn bánh sau lại rồi chui vào gầm sửa xe.
Khoảng hơn hai tiếng đồng hồ thì xong. Hà Tam lên xe nổ máy chuẩn bị đi tiếp. Đúng lúc đó có một ông lão chăn bò bên cạnh đường chạy đến đập đập tay vào cửa xe, nói rất to:
Trị giá đo lường lương tâm

“Này anh lái xe, anh đánh rơi đồ kìa!”.

Ông lão vừa nói vừa chỉ chỉ về phía sau xe. Hà Tam đoán ông lão nhắc đến hai hòn đá chặn bánh sau xe mà mình vác ra lúc nãy. Hà Tam toét miệng cười, nói do vội đi nên quên mất. Nói vậy song anh ta vẫn cố ý nhấn ga cho xe chạy. Ông lão vừa đuổi theo vừa quát to:

“Anh làm người như thế à? Làm người phải có lương tâm chứ? Anh bỏ hai hòn đá to ở trên đường để cho người ta…”
Read more »

Khi thức dậy, không thấy tôi, mình đừng khóc!

Ông cụ quay sang nhìn người bạn già đi bên cạnh mình, ông mỉm cười:

Bà này, mỗi buổi sáng, dậy sớm, đi tập thể dục, nghe chim hót, ngắm mặt trời lên, có bà bên cạnh, với tôi cứ như là đã chờ đợi từ lâu lắm rồi.

Thì ông công tác xa, lại được giữ lại làm cố vấn, tôi ở xa ông cũng quen rồi. Có khi bây giờ ông về, tôi lại chưa quen ấy chứ!

Cái bà này, tôi kể cả là ở xa, nhưng khi ở bên bà, tôi có thấy lạ gì đâu? Tôi vẫn thấy lòng mình thanh thản lắm.

Thì giờ già rồi, chỉ mong thanh thản thôi.

Ngày nào họ cũng cùng nhau đi như thế. Dưới con mắt ngưỡng mộ của cả người trẻ và người già. Người trẻ nhìn ông bà mà ước: Ước gì già mình cũng được như thế. Người già thì ghen tỵ vì có người còn có người bạn đồng hành, có người thì không. Nhưng nhiều khi già rồi, lại trái tính, trái nết, mấy ai mà được tình cảm như hai ông bà. Tình già vẫn còn vương, nhất là cụ ông, cũng xấp xỉ bẩy mươi tuổi nhưng vẫn phong độ nhanh nhẹn lắm. Đúng là quân nhân có khác. Được rèn luyện qua gian khổ nên mới được như vậy. Còn cụ bà có vẻ yếu đuối hơn, lưng bà cũng đã không còn thẳng nữa, nhưng khuôn mặt phúc hậu khi nào cũng lấp lánh ánh cười.

***

Ông kéo ghế cho bà ngồi xuống bên cạnh, còn mình thì ngồi chiếc ghế gỗ nhỏ, ông chăm chú nhìn nồi cháo đang sôi, lát lại lấy mui ngoáy cho cháo đỡ bị dính dưới đáy nồi. Bà bảo để bà làm cho, nhưng ông nhất định không chịu, ông cười:

Bao nhiêu năm, chỉ toàn bà nấu cháo cho các con tôi, cho bố mẹ tôi, bây giờ, tôi có nấu cho bà ăn tới hết đời cũng chưa thỏa lòng mà!

Bà nhìn ông, đôi mắt nâu đã nhạt màu vì thời gian ngân ngấn nước, mấy sợi tóc bạc trắng của bà phất phơ trước mặt. Bà vén mấy sợ tóc cho gọn rồi nhìn ông:

Thứ tôi nuối tiếc duy nhất là khi còn trẻ chúng ta không được sống gần nhau. Ông là một người đàn ông dịu dàng. Nhưng bây giờ, ông về rồi. Với tôi thế là đủ!

Ông nhìn bà, ánh mắt lấp lánh niềm vui, và ngập tràn yêu mến. Đúng là khi già, người ta mới cần người làm bầu làm bạn, có người sớm tối bên nhau, câu chuyện câu trò thì cùng nhau ăn bát cháo trắng cũng ấm lòng biết mấy.

Bà nhìn giàn mướp trổ đầy hoa vàng, những con ong mật từ đâu kéo về bay vo vo trước hiên nhà. Ánh nắng buổi sáng chưa gắt, chút gió mát từ ngoài sống thổi lại khiến không khí thoáng dịu vô cùng. Bà nhắc ông:

Thằng cả nó bảo hôm nay nó cũng nghỉ phép đưa cả vợ con nó về đấy. Ông tính mua cái gì về làm cơm bây giờ?

Ôi dào, bà kệ chúng nó, nó về khắc biết mua gì mà ăn. Bà chăm nó mấy chục năm, phải để nó chăm lại bà chứ?

Nhưng mà chúng nó về đây, biết cái gì mà mua.

Ông nhìn bà, ánh mắt cười vẫn không đổi.

Thì mua được cái gì, ăn cái đó!

Bà cũng cười nhìn ông:

Vậy thì nghe ông!

Rồi như sực nhớ ra điều gì, bà bảo ông:

Quên mất, nhà mình có gà đấy, việc gì phải mua cái gì nữa.

Chuyện đó cứ để đấy, tôi với bà ăn cháo đã.

Ông bưng hai bát cháo để lên chiếc bàn nhỏ ở góc sân, hai ông bà ngồi ăn cháo và nói chuyện gì đó rất vui, khiến bà cứ nhìn ông rồi tủm tỉm cười hoài. Những nếp nhăn trên mặt cứ xô vào rồi lai dãn ra, như dấu bước của thời gian, cứ im lìm, lặng lẽ nhưng không thể xóa nhòa.

***

Khi còn trẻ, hai ông bà cùng mệnh kim, nên người ta nói, ở với nhau rất hay và chạm. Bà là người phụ nữ thông minh, lại chịu thương chịu khó, nhưng cũng khá bướng bỉnh, nên khi nào ông cũng là người nhường nhịn bà. Ông cười:

Thua ai mới sợ, chứ thua vợ là đương nhiên! Này nhé: Tôi làm sao mà đẻ được cho bà được hai đứa con vừa ngoan ngoãn như bà, làm sao mà một lúc chăm cả bốn đứa trẻ (ý ông nói là cả bố mẹ chồng, các cụ xưa chả có câu: Một già một trẻ bằng nhau là gì)… Ngoài ra, bà biết sửa điện, biết tháo lắp các đồ điện trong nhà bị hỏng, bà biết nấu những món ăn ngon mà chỉ về nhà ông mới được ăn …

Nói chung là vì bà vĩ đại như thế, nên ông thua là cái chắc. Có lẽ suốt cuộc đời bà, chưa khi nào phải cãi nhau với ông. Nói ra thì chẳng ai có thể tin. Bà biết vì ông lúc nào cũng thương và trọng bà.

Trong thâm tâm bà cũng vậy, khi còn trẻ, lấy ông vì yêu ông, và cho tới tận bây giờ, tình cảm đó vẫn không thay đổi. Ngày ấy trẻ, những lần ông về buổi tối khi nào hai ông bà cũng nằm tâm sự tới khuya, có lần bà ôm ông nói:

Sau này chúng mình già, anh không được chết trước em, em không muốn mình sống cô đơn một mình. Em đã sống cô đơn một mình nhiều rồi, nay mai anh về, em không muốn mình lại phải một lần nữa sống như thế. Vì vậy, nhất định anh phải sống lâu hơn em đấy! Em sẽ rất sợ nếu một sáng nào đó em tỉnh dậy và chỉ còn lại một mình. Em sẽ khóc đến hết nước mắt! Em không muốn sống cô đơn không có anh lần hai. Anh nhớ đấy nha!

Khi thức dậy, không thấy tôi, mình đừng khóc!
Read more »

Đọc và ngẫm nghĩ :Một tỷ người đã khóc khi trả lòng lên đây

"Con đã từng đến trong đời này, và con rất ngoan!" Đấy là lời nói cuối cùng của một em bé tám tuổi, và được khắc lại trên bia mộ em.

Cô bé Xa Diễm tám tuổi, đôi mắt đen lóng lánh và một trái tim thơ ngây non nớt, Xa Diễm mồ côi, cô bé chỉ sống trên đời vẻn vẹn 8 năm, câu cuối cùng cô nói là một lời thanh minh non nớt: "Con đã từng được sống! Và con rất ngoan!". Xa Diễm hy vọng được chết vào mùa thu. Thân thể gầy gò của em giống một bông hoa nở theo mùa. Khi hoa vàng nở khắp mặt đất và những chiếc lá rơi chao liệng khắp nơi, em sẽ thấy cả những đàn nhạn di cư bay ngang trời xa.
Đọc và ngãm nghĩ :Một tỷ người đã khóc khi trả lòng
Read more »

Cảm ơn mẹ đã sinh ra và yêu thương con

Đang loay hoay với một loạt bài tập chưa biết phải giải quyết thế nào vì toán là môn nó học yếu nhất. Đau đầu quá đi thôi…

Điện thoại vang lên báo tin nhắn đến. “Muộn rồi ai còn nhắn tin giờ này không biết” – nó càu nhàu.

Thì ra chị dâu nhắn tin à.

- Em ơi! Cuối tuần em có về nhà được không?

- Em đang thi học kì chị ạ, bài vở lung tung nên chắc chưa về được. Có việc gì không chị?

- Mẹ đau không có ai lo việc nhà, chị chỉ chạy qua chạy lại bên mẹ có ít thời gian thôi.

- Dạ, vậy em sẽ về.

Nghe đến mẹ nước mắt nó cứ trào ra, nó cố kìm nén nhưng không được.
Cảm ơn mẹ đã sinh ra và yêu thương con
Read more »

Hạt giống tình thương : Bố ơi con nhớ mẹ !

Vợ của anh vì một lý do ngoài ý muốn đã qua đời được 4 năm, anh vì không có cách nào có thể chăm sóc được bố mẹ nên cảm thấy chán nản và mệt mỏi.
Một buổi tối khi anh trở về nhà, vì quá mệt mỏi nên anh chỉ chào hỏi đứa con ngắn gọn và không muốn ăn cơm, cởi xong bộ comple liền lên giường nằm. Đúng lúc đó, ầm một tiếng, bát mì tôm làm bẩn hết chăn và ga trải giường, hóa ra trong chăn có một bát mì tôm. “Cái thằng ranh con này”, anh ta liền vớ một chiếc móc quần áo chạy ra ngoài đánh cho đứa con trai đang ngồi chơi một trận.
Hạt giống tình thương : Bố ơi con nhớ mẹ !
Hạt giống tình thương : Bố ơi con nhớ mẹ !
Read more »

Cả trại giam đã khóc vì mẹ

Cả trại giam bật khóc vì hai bao tải của mẹ
Lưu Cương gào lên một tiếng như xé lòng xé ruột: “Bố, con sẽ thay đổi…” Nói rồi, anh quỳ sụp xuống, va mạnh đầu xuống đất. Bên ngoài phòng thăm phạm nhân, phạm nhân lần lượt quỳ rạp xuống đất, tiếng khóc thảm thiết vang đến tận đến trời xanh…
Cả trại giam đã khóc vì mẹ
Read more »

20 năm : Con muốn đươc một lần gọi “mẹ” mẹ ạ!

Buồn lắm mẹ ơi, đêm trường viễn xứ
Con nhớ nhung hoài tiếng mẹ hiền ru
Thương mẹ lắm, giờ đây xa cách mãi
Chuyện tao phùng biền biệt cõi thiên thu ./


Giá mà mẹ vẫn còn đây nhỉ?
Chắc hẳn hồn con bớt quạnh hiu
Còn mẹ, đời con còn điểm tựa
Còn thấy bình minh giữa nắng chiều./


Ơi mẹ của con dịu dàng, thắm thiết
Xin mẹ quên đi những ý nghĩ buồn
Mẹ hãy nghe sau tiếng đàn của tuyết
Con kể mẹ nghe về cuộc đời con./


Ba ngày nữa là đúng 20 năm mẹ xa con rồi mẹ nhỉ. Ở thế giới ấy mẹ có sống tốt không? Con nhớ mẹ lắm mẹ à. 20 năm đối với một đời người không phải là quá dài nhưng đối với con thì khác mẹ ạ. 

20 năm lớn lên không có vòng tay mẹ,mẹ xa con khi mà dòng sữa mẹ con vẫn chưa được uống hết. Con có quá vô tâm khi không có được một chút hình ảnh gì về mẹ để rồi đến khi bạn bè hỏi đến mẹ con chỉ cười trừ và nói:quen rồi. 

Tại con vô tâm hay vì mẹ rời xa con quá sớm? Con muốn đươc một lần gọi “mẹ” mẹ ạ. Tại sao mẹ rời bỏ con mà đi như vậy chứ? Con muốn mình được lớn lên trong vòng tay của mẹ,muốn người đầu tiên con báo tin vui là mẹ và con cũng muốn được mẹ gọi điện thoại hỏi thăm khi đi học xa nhà, nhưng mà tại sao lại khó quá vậy mẹ nhỉ? Con đã khóc khi thấy bạn nhận được điện thoại mẹ hỏi thăm hay sắm đồ cho đi học mẹ ạ. Sao mẹ lại bỏ con lại một mình chứ ?

20 năm : Con muốn đươc một lần gọi “mẹ” mẹ ạ!
20 năm : Con muốn đươc một lần gọi “mẹ” mẹ ạ !
Read more »

Cảm động : Những ngày cuối cùng của cô bé bị ung thư máu

Tôi đèo mẹ sang thăm con một người bạn từ hồi nhỏ của cả bố và mẹ... Lần cuối. Đứa bạn mình ở trọ cạnh nhà con bé, bảo rằng con bé yếu lắm rồi, họ hàng anh em chi dồ tập trung cả rồi, đến hồi nào hay hồi đó, chứ mọi thứ chuẩn bị xong cả rồi. 

Qua nhìn con bé, bị ung thư máu. Hồi trước mình gặp, nó trắng trẻo, bụ bẫm, xinh gái ghê lắm, cười cực dễ thương nữa. Nghe bạn mình bảo, lúc đó là con bé đã hồi phục đc 70% rồi. Thời điểm đó, cách đây tầm 3 tháng. Vậy mà giờ đây, cũng cô bé đó mà mình nhận chẳng ra nữa... Tóc rụng hết, mặt sưng phù, thờ khò khè, người vàng vọt, nằm im re trên giường, xung quanh 4, 5 người trực, bóp tay nắn chân, kể chuyện....
Hình minh họa

Mẹ nó kể, 2 tháng trước, có 1 anh quen rồi thích nó qua mạng. Thì rõ con bé nó xinh lắm mà, hồi chữa trị tóc nó rụng hết, nó đội tóc giả vào xinh chả kém ai...Anh hẹn gặp nó, nó tâm sự với mẹ, mẹ nó động viên, nghĩ cũng chả còn mấy nữa, con thích làm chi để nó làm.... Rồi 2 đứa gặp nhau, chẳng dám dùng từ yêu mô, vì ngay lần đầu gặp, con bé nó đã bảo "em sắp chết rồi"....

Các bạn biết gà chết mà không được cắt tiết ko? Bầm tím đen ấy. Uh. Hồi nó nằm xạ trị Hà nội, không khác ci rứa đó. Anh ra thăm, giữa 4, 5 người ung thư như vậy, nó phải dơ tay vẫy "em ở đây", anh mới nhận ra đấy....
Rồi cứ lặng lẽ chạy chữa, anh vẫn cứ qua lại, chăm nom nó, nó ngứa thì khải cho nó, nó đau thì xoa cho nó, nó mỏi thì bóp cho nó....

Mẹ nó bảo, con bé nó kĩ tính lắm, chu đáo. Nó dặn mẹ: "Con chết mẹ nhớ đội tóc giả vô cho con nha, con không muôn xấu mô".... Nghẹn.
Mẹ nó đáp là "con yên tâm, mẹ may áo dài đẹp cho con rồi, ko quên đội tóc giả cho con mô, mẹ sẽ thuê người tô son đánh phấn cho con nữa...." Nghẹn....

Nhưng nghẹn nhất, vẫn là khi nó còn nằm đó, mẹ nó dắt mẹ con mình sang phòng thờ bên cạnh, hương khói bài vị chi dồ chuẩn bị đầy đủ cả rồi. Mẹ nó mắt ráo hoảnh, còn dơ di ảnh của nó lên cho mẹ con mình xem, 1 cô gái tóc dài da trắng với nụ cười thật hiền... Mình ứa nước mắt....Ông trời bất công rứa, hẳn bác gái khóc nhiều, đến nỗi không thể khóc.....

Giờ mình ngồi viết dòng này, thì nó mất thật rồi, được mặc áo dài, đội tóc giả, trang điểm xinh xắn thật, có mẹ, có cha, có anh người thương bên cạnh...

Ừ,  kiếp người, là những bài học của linh hồn , phải chăng khi linh hồn ấy học xong bài học đó lại rời thể xác để đi học những bài học mới  hơn, đau thương chia ly là muộn phiền khổ não của chúng sanh luân hồi vô kiếp, nhưng trước sau gì chúng ta cũng phải tháo gỡ sợi dây ràng buộc từ tiền kiếp duyên xa để đi tiếp con đường của riêng ta.

Em đã đi đến một nơi mà linh hồn em sẽ học những bài học mới tháo gỡ những tình cảm, gia đình bạn bè , để xuôi dòng trở về với chính mình nơi thuộc về em.

Cầu chúc cho em được phật trời và duyên phước trợ siêu đến bến bờ hạnh phúc mới.

Con sẽ lạc đường ngốc ạH

Hãy dành 1 phút để đọc cảm nhận và chia sẻ!
-----------------------------------------------------------
Con sẽ lạc đường
Hình minh họa
Người con không có khả năng nuôi mẹ già, liền quyết định cõng mẹ bỏ lên núi.

Đêm tối, người con nói rằng cõng mẹ lên núi dạo, bà mẹ lấy hết sức mình đèo lên vai con.

Trên đường đi anh ta nghĩ phải leo cao hơn nữa rồi mới bỏ mẹ xuống.
Bỗng anh ta nhìn trên vai mình, thấy mẹ đang cố giấu những hạt đậu rãi suốt đoạn đường đi, anh ta tức giận hỏi mẹ:

"Mẹ rãi đậu làm gì thế?"

Kết quả câu trả lời của mẹ đã khiến anh ta bật khóc:

"Con ngốc ạ, mẹ sợ lát nữa còn mình con xuống núi sẽ lạc đường".
Sưu tầm .

Sự hi sinh của mẹ ngự trị ở muôn loài

Một bài báo đã đăng tin ngay trên trang nhất về vụ cháy rừng khủng khiếp vừa xảy ra. Có một câu chuyện đã gây rất nhiều xúc động cho người đọc. Sau khi ngọn lửa đã được dập tắt, những
người kiểm lâm rất vất vả khi đi vào rừng để ước lượng mức độ thiệt hại của vụ cháy rừng.
Sự hi sinh của mẹ ngự trị ở muôn loài
Read more »

Tình thương không hề dừng lại

Đây là một câu chuyện có thật ở Nhật Bản. Một người Nhật muốn sửa lại ngôi nhà của mình nên đã phá bức tường đi.

Mà những ngôi nhà ở Nhật thường có khoảng rỗng giữa những bức tường gỗ.

Khi phá bức tường xuống, người Nhật đó nhìn thấy 1 con thằn lằn bị mắc kẹt, vì có chiếc đinh từ phía ngoài đã đóng vào 1 chân nó.

Người Nhật nhìn thấy thế, rất thương cảm, nhưng cũng hết sức tò mò, vì khi kiểm tra chiếc đinh, anh ta thấy nó được đóng từ khi ngôi nhà mới xây – tức là 10 năm nay rồi.
Read more »

Cảm động : tình thương mẹ đánh thức linh hồn bé bỏng (Video)

Hai bé sinh đôi được ấp trong lồng, nhưng chỉ có 1 bé sống, 1 bé thoi thóp rồi tim ngừng đập.
Người mẹ đau khổ ôm lấy con và khóc, nhưng nước mắt của mẹ đã rơi xuống má con và tạo nên điều kỳ diệu.
Nhịp tim đã trở lại cùng với sự sống của bé. Lúc bé khóc òa cũng là khi mọi người vỡ ra niềm sung sướng, hạnh phúc tột độ...
giọt nước mắt tình thương của mẹ đã làm cho em ẽ không nỡ lòng rời xa mẹ, ai còn mẹ xin hãy thương yêu mẹ !



Sưu tầm
 
Home | Nhà đẹp | Trần Thạch Cao | Đá Granic | Sơn nhà| Rao Vặt | Email| ô tô | Call phone: +84987002345 | ATLĐ | Feed | Youtube | Facebook | Twitter | Google+ | Login | Register |